Tuổi trẻ Kon Tum rèn đức, luyện tài, xung kích, tình nguyện xây dựng quê hương giàu đẹp, văn minh!

Cảm xúc một ngày mưa

alt

Tiết ba, cái thời điểm dở dở ương ương, vừa làm con người ta chán nản, vừa làm con người ta tiếc nuối.

Quân ngồi trong lớp vẩn vơ nhìn ra cửa sổ, cảm xúc như dòng suối ào về trong tâm trí.

Tiếc nuối. Quân tiếc mình đã bỏ lỡ thời gian ngồi vẩn vơ lúc này, sao không lo tập trung vào cái bảng đen trước mắt kia? Tiếc sao trời đã nhanh ngả về núi, để bóng tối dần buông, mặc dù lí trí cậu biết còn đến hai tiếng nữa mới tới thời khắc hoàng hôn. Nhưng hai tiếng, qua nhanh lắm, biết đâu!

Rồi một thằng nhóc lười biếng lao tới kêu ca bên tai Quân: ”Sao lâu hết giờ thế hả trời?!”.

Một cơn gió ào tới, cuốn tung bụi, lá tung bay tự do. Gió tấp vào mặt Quân, ngưa ngứa, cả một giọt mát lạnh rơi nơi khóe mắt…

Quân sững sờ. Mưa.

Đã bao lâu rồi mưa đi xa? Không lời từ biệt. Trở lại. Cũng bất ngờ.

Mưa dày, hàng ngàn giọt li ti tưới ướt sân trường, luồn qua cửa sổ. Cả lớp ồn ào hẳn lên, vài bàn tay xòe ra hứng những giọt nước trời ấy, bài giảng đành dang dở. Ngay cả cô giáo, sau những nỗ lực vớt vát sự chú ý cuối cùng của học sinh, cũng đưa mắt ra ngắm mưa.

Hòa vào âm thanh ồn ào ấy, tiếng trống trường vang lên.

Chẳng mấy chốc, sân trường chỉ còn lại mưa, cơn mưa đáng ghét. Quân ngồi vắt vẻo trên lan can – nơi có mái che – nhìn khắp các dãy lớp, bất giác mỉm cười với suy nghĩ của chính mình.

Có lẽ, những học sinh đang đứng ở hành lang kia cũng đang rủa trời giống cậu và hỏi: “Bao giờ trời mới hết mưa đây?”.

Ánh mắt Quân bỗng dừng lại ở một cô gái.

Cô gái ấy, dường như đang sống trong một thế giới của riêng mình, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào xung quanh. Cô ngồi trên lan can, tựa người vào tường, giá vẽ đặt trên đùi , những ngón tay cầm bút uốn lượn nhẹ nhàng theo từng nét vẽ, ánh mắt dõi ra màn mưa rồi hướng vào trang giấy, chăm chú, say mê. Quân ngỡ như mình nhìn thấy một thiên thần.

“Thiên thần” bỗng ngẩng lên, đôi mắt nhìn thẳng vào Quân. Quân giật mình hoảng hốt như bị bắt quả tang làm việc xấu, đang không biết làm sao thì “thiên thần” đã mỉm cười với cậu, rồi lại vẽ.

Quân bỗng tò mò. Về cô gái và về bức tranh. Cậu nhảy phốc xuống đất, đi về phía cô gái.

Hình như cảm nhận được một ánh mắt chăm chú nhìn mình, cả tiếng bước chân ngày một gần, hay vì một lí do nào đó, cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn vào khoảng không xa xăm, mờ ảo trước mắt, rồi lại cúi xuống trang giấy, xoay xoay cây bút trong tay.

Góc mưa ấy, vẫn vậy, chỉ có người đã đi.

Đánh thêm vài hạt mưa vẫn đang rơi, ghi ngày tháng, rồi mở sang một trang giấy trắng. Khẽ mỉm cười, đầu bút lại đưa.

Quân thu hết những động tác nhỏ của cô gái ấy vào tầm mắt, đầu óc mơ hồ không thể lí giải nổi. Cậu chợt đứng chựng lại, không bước tiếp nữa, và cũng chẳng biết vì sao mình làm thế. Khoảng cách giữa cậu và cô gái ngày một gần, đủ để nhìn thấy bức tranh.

alt

Cảnh vật dần hiện ra… Góc mưa trống rỗng… Sân nước nhảy múa… Hàng cây giấu mình trong màn mưa…

Nhạt nhòa.

Quân vội ngoảnh đầu ra màn mưa, cảm xúc không giống với khi nhìn vào trong tranh.

Một cơn gió thổi nghiêng, mang theo cả những hạt mưa.

– Cẩn thận!

Một cánh tay giơ ra chắn những hạt mưa chực tấp vào trang giấy, vào thân hình nhỏ nhắn.

Cô gái thoáng sững người, đưa ánh mắt nhìn Quân. Quân thấy đôi mắt nâu ấy khẽ dao động.

Cô gái gập tập trang lại, gạt cánh tay đang che chắn của Quân.

– Cậu đang làm một việc vô ích.

Quân nhìn chằm chằm vào cô gái, nhận ra những hạt mưa vương trên gò má, trên cánh mi của cô, long lanh. Buông thõng cánh tay, Quân cảm thán:

– Cậu thật kì lạ.

Cô gái chỉ cười.

Lại một cơn gió nữa thốc vào, mưa bay bay. Cô gái vẫn để nguyên tập tranh trên đùi, dường như không có ý định né tránh, còn vui vẻ đưa tay ra hứng mưa nữa.

Những hạt mưa nhỏ sau khi bay lượn tự do cuối cùng cũng đỗ lại trên bìa tập tranh và đứng yên, tĩnh lặng. Quân nhớ những giọt mưa rơi trên bức tranh…

– Chỉ là những hạt mưa nhỏ, của một khoảnh khắc ngắn ngủi, lưu giữ lại trong bức tranh chữ không hề làm hỏng nó.

Cô gái tựa đầu vào tường, nhìn mưa, đôi mắt đọng lại nụ cười. Dường như cô đọc được suy nghĩ của Quân.

– Tại sao cậu lại ngồi đây, giữa những hạt mưa vô tình, và vẽ? Bức tranh có thể hỏng bất cứ lúc nào.

– Có phải, cậu vừa ngồi thầm trách trời, rủa cơn mưa này? – Cô gái quay đầu nhìn thẳng vào Quân, hỏi ngược lại.

Quân hơi sững người, nhưng vẫn trả lời:

– Đúng vậy. Tớ ghét mưa đầu mùa. Bỗng dưng đến và ở mãi đấy như cố tình chọc tức người ta. Cậu cũng bị kẹt lại trường vì mưa, đúng không? Nó làm lãng phí bao nhiêu thời gian của tớ.

– Tớ thích mưa, nhất là cơn mưa đầu mùa – giọng cô gái nhẹ bẫng, như thể chưa từng nghe những bực tức của Quân – Một năm nó mới đến một lần, mang đến những cảm xúc khác lạ. Bất ngờ. Bực bội. Lo sợ. Ước mong. Hụt hẫng. Vui. Buồn… Tớ thích vẽ, đem những cảm xúc của mình vào trang giấy, để nó lắng đọng mãi trong tớ, không phải như chụp ảnh, nó chỉ mãi mãi năm trong bức ảnh mà thôi.Trải nghiệm từng giây phút, để lúc mưa tạnh, bầu trời lại sáng như trước đây.

Hôm nay trời lại mưa.  Vào giữa mùa rồi, có những cơn mưa dai dẳng, có cơn lại chóng vánh qua đi.  Nhưng chẳng còn thấy bống dáng một cô gái lặng lẽ ngồi vẽ nữa.

Quân quên không hỏi tên cô gái.

Nghe phong phanh đám bạn nói rằng, lớp A6 – lớp mà Quân không quen một ai – có 1 người bạn đã chuyển ra nước ngoài.

Mưa vẫn nhạt nhòa. Quân có mang theo áo mưa, nhưng lại quăng vào giỏ, leo lên xe đạp thẳng vào màn mưa.

Cô gái ấy từng nói: “Thay vì trách trời, tớ sẽ lao vào màn mưa mà đi. Cậu đi không, cùng với tớ?”. Quân đã từ chối.

Mưa. Mát. Lạnh buốt.

Châm Anh - VS


Newer news items:

 

Đăng nhập

Video sự kiện

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.

Du Bao Thoi Tiet

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay189
mod_vvisit_counterHôm qua1109
mod_vvisit_counterTuần này4553
mod_vvisit_counterTuần trước8274
mod_vvisit_counterTháng này23134
mod_vvisit_counterTháng trước23991
mod_vvisit_counterTổng102936